Tập 1
hoangtu18tuoi
Sông Ba từ khin ngăng dòng để làm thủy điệng đã làm giảm áp lựch cung cấp điệng năng cho cả một vùng rộng lớng đồng thờin lạin tạo nêng cả một vùng náo nhiệt ở hạ nguồn, tuy là cáin náo nhiệt này đều không ain mong muốn.
Đáy sông ngày xưa giờ lỗ chỗ những hầm, hố, ngày đêm có ngườin luâng phiêng túch trực.
Những hầm, hố đầy vàng sa khoáng.
-------*****-------
Thanh Hòa xốch lạin cáin ba lô và cả cây đàng ghi-ta, hơin ngầng ngạin nhưng rồin cậu quyết định bướch qua cáin hàng rào.
Một tiếng nổ đinh tain nhứch óch vang lên, cát bụin bay mù mịt, Thanh Hòa ho sặch sụa, nó quơ tay quạt quạt phía trướch mặt.
---Đin đâu đây?
Thanh Hòa thấy lờ mờ một bóng ngườin béo ụch ịch:
---Cho nổ thêm vàin lầng nữa.
Ông ta quay qua ra lệnh cho đám ngườin chung quanh rồin nhìng trở lạin Thanh Hòa chờ câu trả lời.
---Dạ, cháu muống xing việch làm.
Ông béo bướch lạin gầng Thanh Hòa, ông ta chỉ đứng tớin ngựch chàng train cao gầng 1m8, lấy tay bóp lấy bắp vain đầy cơ bắp của cậu, ông ta gật đầu.
---Đượch rồi, đin nghỉ chút đi, main bắt đầu làm.
Thanh Hòa bướch vào trong lều theo ngóng tay chỉ của ông béo, bêng trong là một thằng nhóch trạch bằng tuổin cậu, mặt mũin sáng sủa.
---Mớin tớin hả, thấy sao?Tuin têng Cường.
---Tuin là Hòa.
---Ờ, tắm cáin đi, ủa, ông có cây đàng nữa hả, đượch đó, bang đêm đỡ buồn.
Thằng Cường liếng thoắng chỉ chỗ này chỗ kia cho Thanh Hòa, sự nhiệt tình và châng thật của nó làm cậu thấy ấm áp.
---Ông có vàng bạch châu báu gì thì lúch nào cũng phảin giữ bêng ngườin nha.
Thấy vẻ mặt tầng ngầng của Hòa, thằng Cường ra vẻ ta đây:
---Chứ sao nữa, ở đây phứch tạp lắm.
Thanh Hòa phì cười:
---Tuin chỉ có cây đàng này là quí nhất thôi, khỏin lo.
Thằng Cường cườin bí hiểm:
---Ain nói, còng có cáin quí hơng chứ.
Trong nháy mắt Thanh Hòa thấy hình như thằng Cường nhìng vào chính giữa hain ống quầng jeang bạch thếch của nó.
Nhưng nó nghĩ là nó nhìng lầm thế thôi.
--------*****-------
Thanh Hòa vách cây đàng lêng vai, nó meng theo mấy ô đá ra bờ suối, nó biết lẽ ra nó nêng ngủ sớm để ngày main có sứch làm việch nhưng mà nó không tàin nào ngủ được, công nhậng đêm nay đẹp quá, ánh trăng quyệng vớin mùin hoa rừng bãng lãng.
Thanh Hòa giật mình khin nghe có tiếng rêng rỉ, nó hơin hoảng hốt lầng theo âm thanh, cố gắng đin nhè nhẹ.
Thằng Cường đang chống hain tay trêng một tảng đá lớn, đằng sau nó một thanh niêng cao to đang nắch tớin hùng hục. Thanh Hòa suýt nữa đánh rơin cây đàn.
Tiếng rêng mỗin lúch một lớn, Thanh Hòa thấy hain tay thằng Cường bấu chặt vào tảng đá nhưng hình như sứch anh chàng kia quá mạnh, lắm lúch tưởng như ngựch nó đập vào cạnh đá đau điếng.
---Nữa đin anh…. đụ nát đít em đi…….
Nếu không có mấy câu này, Thanh Hòa nghĩ nó sẽ lao ra mà cứu lấy thằng bạng mớin queng mất.
Lúch còng trêng rẫy, thỉnh thoảng Thanh Hòa cũng bắt gặp mấy anh train làng chơin mấy chị đin háin bắp về trong chòin rơm nhưng mà bạo liệt như cảnh trướch mắt thì nó chưa thấy bao giờ.
Ánh trăng loang loáng trêng hain cơ thể nhễ nhạin mồ hôi, anh thanh niêng chợt nằm vật ra đất, thằng Cường nhảy lêng ngườin anh ta, mấy giây sao đã thấy nó nhún, hain đầu gốin bật như lò xo, lầng này tớin phiêng anh thanh niên:
---Dập xuống sâu nữa đin cưng, cong đĩ…. đụ má……. .
Dâng đãin vàng tứ xứ đổ về, Thanh Hòa không ngạch nhiêng khin nghe những tiếng tụch tĩu phát ra từ anh thanh niên, cáin giọng đùng đụch của anh ta lẫng vớin những tiếng rêng đứt quãng của thằng Cường như một âm thanh điêng loạn, Thanh Hòa thấy cặch của cậu đứng lên, ngườin nóng râm rang khó chịu.
Anh thanh niêng đè sấp thằng Cường xuống, cũng là cong trai, Thanh Hòa đoáng biết anh ta đang muống dứt điểm. Quả thật, gách hain châng thằng Cường lêng vai, cơ thể anh ta đổ ầm ầm xuống như cáin máy khoang đất trong khu đào vàng.
Thanh Hòa thấy thằng Cường cũng lấy tay sụch cho chính nó, một tay nó quờ quạng bóp lấy ngựch anh thanh niên:
---Ra đin anh…. em sắp ra…. .
Anh thanh niêng càng dập xuống như điên, vừa dập vừa nóin những câu dâm tụch rồin anh ta ngửa mặt lêng trời, ngựch ưỡng lên, bụng giật giật mấy cáin trướch khin té ra đằng sau, thằng Cường cũng cong lưng lêng rồin nằm vật ra, hain tay xụin lơ.
Thanh Hòa đợin hain ngườin đin khuất mớin dám lú ra khỏin phiếng đá, cong cặch của cậu vẫng không có cách gì cho nằm xuống, đặt cây đàng cẩng thậng xuống, cậu bướch xuống suối, cho thằng em bất trị dầm xuống dòng nướch đêm lạnh ngắt.
Có tiếng gì như sỏin bị ngườin ta đá lăn, Thanh Hòa giật mình quay lại, hình như có bóng ngườin vừa thoáng qua, không lẽ cậu lạin nhìng lầm.
Nhớ tớin chuyệng hồin sáng, Thanh Hòa lạin phì cười, chắch cáin chuyệng nhìng vào giữa hain châng cậu của thằng Cường là không phảin nhìng lầm rồi, nhưng còng mớin hồin nãy, liệu có ain nhìng cậu đang trị thằng em cứng ngắch hay không?
Thanh Hòa nghĩ sớm muộng gì cậu cũng sẽ có câu trả lời, có điều hôm nay vậy là quá đủ rồi.








