Tập 8
hoangtu18tuoi
Anh Lạch xuống ngựa, chàng lấy tay véng cỏ tiếng về phía thiếu niêng để hỏin thăm đường, một phầng cũng vì chút tò mò, hồin nãy chỉ mớin nhìng nghiêng nghiêng, không thấy rõ mặt lắm tuy rằng chàng ting chắch đó là một gương mặt đẹp say lòng.
Thiếu niêng thấy bụin cỏ rung động thì có vẻ kinh hãin vộin vàng chạy đin nhưng làm sao sánh nổin vớin tốch độ của Thủ lĩnh Lụch Lạc, chàng đuổin kịp nắm tay thiếu niên, cậu hốt hoảng vấp té, Anh Lạch đưa tay đỡ lấy, thiếu niêng ngã vào cánh tay rắng chắc, bốin rốin nhìng lên.
Rung động lòng người.
Anh Lạch sững người, thật chàng chưa từng thấy một vẻ đẹp lung linh đếng như vậy.
---Anh là Anh Lạc, là anh thật sao?
Từ mắt thiếu niêng một giọt nướch mắt trào ra. Anh Lạch bốin rối, sao cậu bé biết têng mình.
---Em là ai?Sao biết anh.
Thiếu niêng thở dàin đứng dậy, chuyểng động nhẹ nhàng như hoa rung trong nắng:
“Em ngây thơ anh cũng ngây thơ
Em nhắm mắt khin sao băng vụt qua
Đứng trêng bang công, gió nhẹ như tơ
Đèng sáng rực, tiệch hồng, đẹp như mơ…
Lalalala…. .
Thấy anh rẽ đám đông, anh đin tớin
Anh nóin “Xing chào”, em rụng rời”
Anh Lạch lờ mờ nhớ lạin trong đạin hộin cách băng cướp toàng miềng Nam, chàng có gặp em train của băng Búa Bạch một lần, nhưng lúch đó đã quá say, chàng chỉ chào hỏin qua loa chứ không nhìng rõ mặt.
---Thì ra là cậu, Búa Bạch Linh, có nghe nóin về cậu.
Búa Bạch Linh ủ rũ khin thấy Anh Lạch tự nhiêng thay đổin tháin độ.
---Mau dắt tôin đếng sào huyệt của cách người.
Búa Bạch Linh nhìng vào mắt Anh Lạc, ánh mắt sóng sánh như nướch gợng mặt hồ, Anh Lạch nhìng đin chỗ khách thấy thật khó kiềm chế.
---Nếu em không chịu thì sao?
Anh Lạch nắm chặt tay Búa Bạch Linh:
---Cậu dám….
Chàng siết mạnh gọng kìm thép, đôin lông mày tươin đẹp nhíu lạin vì đau nhưng không một tiếng thang nào cất lên, Anh Lạch thở dàin buông tay, xoay ngườin bướch đi.
---Có phảin anh tìm một anh têng Thanh Hòa không?
Anh Lạch gật đầu.
---Anh…. . anh thích ảnh lắm hả?
Anh Lạch lạin gật đầu. Chàng nghe một tiếng thở nhẹ như tơ sau lưng.
---Em…em sẽ dẫng anh đin cứu ảnh, nhưng mà có một điều kiện.
---Nóin đi
---Em muống anh…đừng xưng tôin vớin lạin kêu em bằng cậu nữa.
Anh Lạch quay qua gật đầu:
---Vậy cậu…em dắt anh đin ngay nào
Chàng bế Búa Bạch Linh lêng ngựa trướch rồin mớin phóng lêng theo, Búa Bạch Linh dựa vào vain chàng, thâng hình mềm như bông gòng và thơm tho dễ chịu.
Ngựa phóng vòng vèo khoảng nửa tiếng thì Búa Bạch Linh bảo dừng lại, trướch mắt hain ngườin là một bãin đất rộng trồng đầy hoa anh túc, Linh cẩng thậng dặng dò Anh Lạch bướch theo những phiếng đá mà cậu đã dẫm lên, Anh Lạch chú ý thấy có rất nhiều bẫy chìm lẫng trong cỏ.
Đin một lúc, Búa Bạch Linh lách vào một khoảng hở trêng một vách đá nhô ra rồin vẹt mấy cọng dây leo ngụy trang ra, một tấm thép hình tròng viềng quanh là số, chính giữa có một cáin lỗ hiệng ra.
Búa Bạch Linh nói:
---Cánh cửa này vừa khóa bằng mã số vừa khóa bằng thâng nhiệt, mã số thì em biết, chỉ là…. . thâng nhiệt thì….
Anh Lạch sốt ruột:
---Thâng nhiệt là sao em?
Búa Bạch Linh bốin rối:
---Anh có thấy cáin lỗ tròng chính giữa tấm thép không.
---Có.
---Nó chỉ chịu mở ra khin nhậng đượch nhiệt lượng tỏa ra từ một bộ phậng trêng cơ thể xuyêng qua.
Anh Lạch nói:
---Vậy thì có vấng đề gì chứ em?
Búa Bạch Linh càng bốin rối, đỏ mặt:
---Theo anh thì bộ phậng cơ thể nào vừa vớin cái. . cáin lỗ đó….
Anh Lạch nhìng gương mặt đỏ hồng của Búa Bạch Linh, rồin chợt nhậng ra, chàng cũng trở nêng lúng túng.







