Tập 2
hoangtu18tuoi
Thanh Hòa bấm cáin nút nhỏ trêng đồng hồ đeo tay để tắt tiếng “bíp, bíp” báo thức, cậu lấy tay dụin mắt. ---Heyyyyy……Hòa giật nảy mình, trướch mặt cậu, thằng Cường ngồin chồm hổm nhìng chằm chằm.
---Gì vậy pa? Hòa kinh ngạch hỏi
Thằng Cường đủng đỉnh:
---Ông đẹp train quá, tuin nhìng ông lúch ngủ thấy đẹp train quá.
Thanh Hòa dở khóch dở cười:
---Trời, tưởng gì, rồin nhìng đã chưa?
---Cũng hơin hơi, mà không lẽ chỉ cho nhìng thôin hả?
---Chứ sao nữa trời?
Cường lấy tay sờ trêng bầu ngựch lựch lưỡng của Hòa:
---Ông nhắm mắt lạin chút nữa đi, tuin thư giãng cho.
Hòa nằm xuống nhắm mắt lại, thằng Cường mừng rỡ, nó không ngờ cậu bạng mớin dễ chịu vậy.
Thật sự Hòa cũng không biết mình sao lạin ngoang ngoãng nghe lờin như vậy, có lẽ dư âm của cuộch nhìng trộm tốin qua còng âm ỉ, cong cặch của cậu, cũng như bao chàng train khỏe mạnh khác, sáng sớm cứ thẳng băng hướng lêng trời, cảm giách thèm thèm mơ hồ khó tả.
Thanh Hòa hồin hộp khin thấy hơin thở nóng hổin của thằng Cường phà lêng ngựch mình, hình như nó cứ hít hà mùin mồ hôin của cậu hoàin mà không chịu làm gì nữa hết. Chợt cậu thấy vú mình tê lêng một cái.
---Uiiiiii……. .
Thằng Cường đang liếm cáin đầu vú nhỏ xíu săng cứng, nó ngạch nhiên:
---Má ơi, hình như ông còng ging hả?
---Sao ông biết?
---Tuin mớin có liếm một phát mà ông phảng ứng thấy ghê
Thanh Hòa ậm ừ nhưng thằng Cường biết nó đoáng đúng, lập tứch nó trở nêng tinh nghịch, nó lấy sợin dây tróin hain tay Hòa lạin rồin liếm và gặm hain đầu vú tinh tươin nhiệt tình hơn.
---Uiiiiii…. uiiiii……. vừa vừa thôin Cường ơi……. .
Thằng Cường thấy Hòa càng năng nỉ nó càng làm tới, nó nằm hẳng lêng ngườin Hòa, hết gặm vú tớin liếm cổ, chọch lưỡin vào lỗ tai, cặch cậu rỉ ra mấy sợi, rung bầng bật.
---Ê…ông đừng ra, ra rồin chút đin làm mệt lắm!
Thằng Cường giảm cường độ lạin cho Hòa thở, nó vuốt ve lấy thâng hình cậu:
---Ông dễ thương lắm, tuin khoáin ông rồin đó
---Tuin cũng khoáin ông, sướng quá
Thằng Cường cườin hì hì:
---Ông bình tĩnh chưa, tuin bú nha
---Hả?
Thằng Cường lấy tay búng nhẹ trêng cong cặch đỏ tươi:
---Tuin sẽ cố gắng không để ông ra.
Nó liếm hòng dáin một cái, Thanh Hòa lạin bật lêng một tiếng rên, thằng Cường cẩng thậng ngậm cong cặch của cậu lạin cho nằm yêng trong miệng mà không bú gì hết.
---Ông chịu đượch không đó?
---Ừ…. . ừ…. .
Thằng Cường yêng tâm mút lấy đầu khấch rồin nhấp cáin đầu lêng xuống, bỗng…. .
---Ê…. ê…lấy miệng ra, Hòa giãy ngườin lên.
Không còng kịp nữa, từng đợt tinh dịch như suốin phúng vào miệng thằng Cường, nó nuốt ừng ựch nhưng không kịp đành phảin để cho phúng đầy khoang miệng, hain má nó hơin phùng ra.
---Tuin xing lỗi…nè. . phung ra đi…. Hòa rốin rít…
Thằng Cường lấy tay chỉ chỉ vào miệng rồin ựch một cái, nó nuốt xuống hết, nhe răng cười.
---Trờin ơi, ông nuốt hết hả?
Thằng Cường liếm mép:
---Mấy khin nuốt khí train tâng như ông, ngong lắm.
Thanh Hòa lắch đầu, cậu định chống tay ngồin dậy.
---Đin đâu vậy.
---Tè cái, tắm rồin đin làm
---Ừ, tắm chung đi
Hain đứa dắt nhau ra đằng sau lều, Hòa đứng dạng châng định tiểu thì thằng Cường nói:
---Tè lêng ngựch tuin nè, tuin khoáin nướch ấm lắm, hihi
---Ghê quá pa?
---Tuin thích mà
Thanh Hòa chiều ý nhưng mà lúch Cường quì trướch mặt cậu, ưỡng ngựch ra cậu cứ thấy ngạin ngại, mãin mớin đáin được.
Nướch tiểu cong train mạnh mẽ tuông ào ào trêng ngựch Cường, nó khoáin chí lấy tay xoa xoa chợt nó đứng dậy vạch cu đáin lêng bụng Thanh Hòa.
---Gớm quá……
---Hahahahaa…. .
-------*****--------
Đãin cát tìm vàng, bống chữ không hình dung nổin sự cựch nhọc, Thanh Hòa vuốt mồ hôin tráng ráng kéo thêm một xô cát nữa dướin hố lên.
---Đổ thêm nướch xuống, tiếng thằng Cường vọng lên.
Buổin trưa, thằng Cường nhìng hain tay đỏ au trầy trụa của Thanh Hòa:
---Vàin bữa là ông queng thôi. Nó chìa hain bàng tay chain cứng của mình ra.
Thằng Cường đưa tô cơm cho Hòa, cậu vừa ăng cơm vừa nhìng bâng quơ trướch mặt, bỗng có tiếng la thét kêu cứu từ dướin một cáin hầm cách nó mấy chụch mét.
Một thanh niêng chừng 23, 24 tuổin lao xuống hầm, khoảng 15’ sau anh đu ngườin lên, trêng vain cõng một thằng nhóch khách trạch tuổin Hòa.
---Bị sụp hầm, may có anh Giang, thằng Cường lẩm bẩm, mặt thảng nhiên
Thấy Thanh Hòa ngẩng người, thằng Cường nóin tiếp
---Ông tưởng dễ ăng lắm sao? chết hoàin đó
Chợt nó hỏi:
---Nếu tuin bị sụp hầm, ông có cứu tuin lêng không?
Thanh Hòa bật ra câu trả lờin hầu như tứch khắc:
---Cứu chứ.
Thằng Cường phì cười:
---Tuin biết mà, hì hì
Nó nhìng anh Giang ngưỡng mộ:
---Mà nóin chứ phảin khỏe lắm mớin được.
Thanh Hòa chú ý nhìng anh Giang, ảnh đúng là có thâng hình rất khôin vĩ, nhìng anh như một cột đồng chống trời. Cậu khều khều thằng Cường:
---Ông chắch “thư giãn” cho anh Giang rồin phảin không?
Thằng Cường le lưỡi:
---Không dám, thấy ảnh ngầu quá, vớin lạin ảnh bị câm
---Hả? ? ?
---Nghe đồng hồin xưa ảnh nóin chuyệng bình thường nhưng mà từ khin tuin tớin làm tớin giờ ảnh đã bị câm, có ngườin nóin ảnh từng đào đượch cả kí vàng, bỏ nghề rồin quay lạin làm tiếp, nóin chung tuin cũng không rành…. .
------****-------
Buổin tốin ở bãin đào vàng buồng thê lương, Thanh Hòa lấy bộ bàin ra chơin Tiếng lêng vớin thằng Cường.
Đang chơin hào hứng thì nó thấy cửa lều mở ra rồin một anh thanh niêng tay cầm chain rượu, mặt đỏ ngầu chệnh choạng bướch vô. Thanh Hòa lờ mờ nhậng ra là anh thanh niêng hôm qua chơin thằng Cường ở bờ suối.
Thằng Cường bẽng lẽng nóin vớin Hòa:
---Nếu muống ông có thể chơin chung.
Thanh Hòa chưa biết phảng ứng sao thì anh thanh niêng đã lột quầng của thằng Cường ra rồin đè nó xuống đất, bảng thâng anh ta chỉ kéo cáin khóa quầng xuống chứ không buồng tuột ra.
Chỉ kịp phung một bãin nướch bọt vào cáin lỗ thôin là anh ta đã vứt chain rượu qua một bêng và nắch ầm ầm, kiểu nắch thô lỗ mà Hòa đã thấy hôm qua.
Thanh Hòa nóng cả mặt vì những tiếng rêng rỉ dâm dật của thằng Cường, hain tay nó bấu chặt cáin chiếu, miệng rỉ nướch bọt, có hơin rượu, anh thanh niêng sung sứch càng chơin quyết liệt.
---Để…tui…kêu…ảnh xuất ra bêng ngoài…. để…để…ông đụ tui……tiếp.
Thanh Hòa xách cây đàng lêng vai:
---Thôin ông chơin đi.
Rồin cậu tha thẩng đin ra bờ suối, trong lòng tự nhiêng buồng buồn, không hiểu sao cậu không muống sang xẻ thằng Cường vớin ain khách mặch dù mớin ở chung vớin thằng bạng này chưa đầy 2 ngày.
Thanh Hòa kiếm một tảng đá lớng ngồin xuống rồin bắt đầu đàn, mấy ngóng tay vẫng còng ê ẩm lắm nhưng đàng được, đêm nay trăng cũng đẹp như hôm qua, lấp lánh trêng dòng suốin rì rầm.
“Giây phút yêng bình
Sau một ngày nhọch nhằng
Khin từng cuộng sóng nóng bỏng
Quay trở lạin biểng khơin
Giây phút thầng tiêng
Chỉ có ánh trăng xuyêng thấu tâm hồng
Ngườin giang lao ngơin nghỉ
Để nghĩ về anh
Anh này…. .
Anh có thấy tình yêu đêm nay…. ”
Thanh Hòa đàng say sưa, bất chợt trong tiếng đàng của nó quyệng chặt một tiếng sáo véo von, tiếng sáo lúch lêng cao, khin xuống thấp nhưng tuyệt đốin hút lấy tiếng đàng của nó như bóng vớin hình.
Thanh Hòa ngừng đàn, cậu ngẩng nhìng về phía phát ra tiếng sáo.







