Tập 6
hoangtu18tuoi
Đan Vũ móc hai chân lên thành giường cho đỡ mỏi, thằng nhóc đứng hẳn dậy lấy sức nắc xuống, ngực nó lấm tấm mồ hôi, trên bụng còn mấy vết sơn chưa tróc hẳn.
Thằng nhóc tên Phát, làm phụ hồ trong xóm của Đan Vũ ở, mới 18 tuổi mà chơi gái, đánh đề, nhậu nhẹt đều có đủ. Đan Vũ sẽ chẳng bao giờ để ý đến nó nếu như lao động không ban tặng cho Phát một cơ thể tuyệt đẹp mà thằng nhóc vô tâm như nó cũng như nhiều đứa con trai khác không bao giờ ý thức được cái điều quý giá đó.
Nhiều lúc Đan Vũ nghĩ nếu thằng Phát biết đi vào vũ trường, với cơ thể hiện tại của nó có thể kiếm được một lần bằng cả tháng tiền lương phụ hồ thì nó có chịu như bây giờ không, chỉ cần 100 ngàn trả nợ đề mà nó đang cố gắng đụ anh nãy giờ.
Thật ra, trong một lần chuốc cho nó say, Đan Vũ mới có thể dụ nó chơi anh chứ khi không thì cái thằng này làm sao mà dám.
Thằng Phát nắc thật dũng mãnh, nó xem đít Đan Vũ như một cái lồn con gái hay sao ấy, mà đó cũng là điều mà anh thích khi chơi với con trai chính hiệu. Ở những thằng trai này vẫn có một cái gì đó khác với những anh Top tự hào là manly nhất, không biết nói sao, sự khác biệt tinh vi này cũng giống như ta ăn một tô mì do chính người Hoa ở Trung Quốc nấu và một tô mì do người Hoa ở chợ Lớn nấu vậy.
Không biết gì đến cái đau của hậu môn khi bị con cặc càn quét quá mạnh là điển hình của con trai thẳng khi chơi gay, nhưng điều quan trọng hơn và hấp dẫn hơn chính là không một chút yêu thương.
Có những bottom bị nắc trong tình yêu vô bờ mới đạt đến sướng khoái cùng cực tuy nhiên có những bottom thích chỉ là một công cụ trong trò chơi thú tính và Đan Vũ thì luôn tồn tại trong người cả hai sở thích đó.
Hai chân của Đan Vũ hầu như đã tê dại hẳn đi mà thằng Phát chưa có vẻ gì là mỏi cả, nó vẫn hai tay chống trên hai đầu gối, mắt thì nhìn vào màn hình Tv coi phim sex nam nữ, cặc dộng xuống không ngừng.
Đan Vũ thích nhìn cái mặt đờ đẫn vì nứng của thằng Phát khi nhìn mấy cái vú của bọn con gái rẻ tiền đóng phim sex, nó nắc anh mà không nhìn lấy anh một lần, Đan Vũ nghĩ trong đầu nó chắc đang cố gắng tưởng tượng là nó đang chơi gái. Anh lấy tay bấu lấy hai bắp chân săn chắc của thằng nhóc phụ hồ, cảm nhận cái nham nhám đầy nam tính do những sợi lông rậm rạp mang đến.
---Em sắp ra chưa Phát.
Thằng Phát vừa thở vừa nói:
---Không biết sao chơi gái thì phải ráng kìm còn chơi anh thì đâm tới sáng cũng được.
Đan Vũ gỡ hai chân ra khỏi thành giường:
---Chơi lại theo thế bình thường rồi dứt điểm đi Phát, anh mệt rồi
Thằng Phát rút phắt con cặc ra làm Đan Vũ nấc lên một tiếng vì hậu môn bị thay đổi trạng thái quá nhanh, sau đó nó lấy một cái gối kê dưới đít anh rồi chuẩn bị nhét cặc vào trở lại.
Đan Vũ sờ vào bầu ngực sạm đen cường tráng, mũi anh ngửi được mùi xà bông cục thông dụng hòa lẫn với một ít hơi mồ hôi con trai và mùi sơn tường, cặc anh cứng lên tưng tức.
---Phát, ôm anh chút đi.
Thằng Phát gập người xuống đè hẳn lên Đan Vũ, khối thịt nồng nàn cứng cáp làm anh mê mẩn, hậu môn vẫn bị thúc ép không ngừng, tự nhiên anh có một cảm giác dâng hiến và yêu thương thằng bé vô cùng.
---Phát ơi, hôn anh đi, anh muốn hôn em.
Thằng Phát thở hổn hển:
---Em thấy ghê quá, em sợ hôn anh một cái là xìu luôn đó.
Câu nói của thằng Phát như một tấm đê ngăn chặn con sóng tràn bờ, Đan Vũ thất vọng, anh lấy tay tự sục cặc mình:
---Vậy ra đi em, bắn lên người anh nhé, đừng cho vào trong.
Thằng Phát gia tăng nhịp nắc, hai háng nó đập vào mông Đan Vũ nghe như tiếng trống.
---Anh mở volumn dùm em đi, cho em nghe tiếng con gái rên em mới ra được.
Đan t Vũ t thở t dài, t anh t bấm t cái t romote, t tiếng t tru t tréo t của t con t nhỏ t diễn t viên t bị t trai t đụ t luôn t làm t anh t ngán t ngẩm t nhưng t lại t như t một t liều t thuốc t kích t thích t thằng t Phát t dữ t dội, t mắt t nó t dại t đi, t người t nó t cứng t ngắc, t hai t cánh t tay t nổi t gân, t nó t nhấp t thêm t vài t phát t rồi t rút t ra, t Đan t Vũ t nghe t như t có t một t tiếng t “phựt” t nho t nhỏ t khi t con t cặc t nó t phụt t ra t dòng t tinh t đầu t tiên t từ t bên t dưới t mà t bắn t ngay t lên t mắt t anh, t dòng t thứ t hai t rớt t ngay t miệng, t mấy t đợt t sau t mới t yếu t hơn t vương t đầy t trên t bụng. t
---Đụ t m…sướng t quá, t thằng t Phát t ráng t kìm t câu t chửi t thề t vì t biết t Đan t Vũ t không t thích t lắm. t
Đan t Vũ t lấy t tay t chỉ t vào t miệng, t thằng t Phát t hiểu t ý, t nó t trèo t lên t nhét t con t cặc t vẫn t còn t cứng t và t đầy t mùi t tinh t dịch t vào t miệng t anh, t Đan t Vũ t cần t mượn t cặc t thằng t Phát t làm t cảm t hứng t để t sục t cho t ra. t
Thằng t Phát t tắm t sơ t rồi t mặc t đồ t vào, t Đan t Vũ t vẫn t còn t nằm t trên t giường, t trên t người t tinh t dịch t trong t không t khí t đã t trở t thành t mấy t vũng t nước t trong, t anh t chỉ t tay t trên t bàn. t
---Em t giữ t đi. t
---Ủa, t 200 t lận t hả t anh. t
---Ừ, t anh t cho t em t thêm t đó. t
Thằng t Phát t mừng t rỡ t cám t ơn t rồi t đi t về, t tiếng t huýt t sáo t của t nó t còn t văng t vẳng. t
Qua t cơn t cực t khoái, t Đan t Vũ t cảm t thấy t một t sự t trống t trải t tràn t ngập t trong t lòng, t hình t ảnh t của t Vũ t Đằng t đứng t nhìn t theo t Tang t Thanh t hiện t ra t như t vầng t thái t dương t ấm t áp. t
Lần t trước, t khi t tới t đưa t tiền t lần t 2 t cho t tên t bảo t vệ, t Đan t Vũ t đã t vô t tình t chứng t kiến t lúc t Tang t Thanh t chia t tay t với t Vũ t Đằng, t những t tiếng t “ting t tang…ting t tang” t khi t Vũ t Đằng t gõ t vào t chấn t song t như t dòng t suối t mát t len t vào t tâm t hồn t khô t cằn t của t một t chàng t gay t xấu t xí. t
---Vũ t Đằng, t người t xứng t đáng t với t anh t phải t nên t là t em. t
--------------------
Vũ t Đằng t gảy t phím t trên t cây t đàn, t giọng t hát t trong t vắt t của t Ngọc t Tú t và t Bảo t Tú t cất t lên t làm t anh t sững t sờ, t không t thể t tin t được t hai t cậu t bé t này t có t thể t đạt t đến t những t nốt t cao t nhất t của t thanh t nhạc. t
Ngoài t cửa t sổ, t ánh t nắng t lung t linh t chiếu t qua t khe t cửa, t Vũ t Đằng t có t cảm t giác t như t không t gian t ngưng t lại, t mọi t vật t ngừng t hoạt t động t để t lắng t nghe t những t âm t thanh t thiên t thần. t
Bài t hát t kết t thúc, t trái t tim t Vũ t Đằng t vẫn t còn t đập t mạnh t và t đau t nhói. t
Ngọc t Tú t khẽ t khàng t hỏi:
---Anh t sáng t tác t bài t này t lâu t chưa t anh t Đằng.
Vũ Đằng thở nhẹ:
---Từ 5 năm trước rồi em, nhưng đoạn điệp khúc không phải do anh đặt, nó phát ra từ mấy chấn song…. à. . mấy em không hiểu đâu …. .
Bảo Tú nắm lấy tay anh rồi buông ra thật nhanh:
---Em chỉ biết là người đặt ra bài hát này chắc chắn có một trái tim chân thành.
Dừng một lúc, Vũ Đằng thấy Bảo Tú như đang đấu tranh mãnh liệt lắm rồi bất thần cậu cúi người hôn lên má anh một cái.
Rồi cậu chạy vụt đi, Ngọc Tú cũng chạy theo.
Ngoài cửa sổ, một thiếu niên cao lớn đấm mạnh tay vào tường, trên gương mặt đẹp trai toàn mỹ là một nỗi căm tức vô hạn.







