Tập 5
hoangtu18tuoi
Tang Thanh thấy Vũ Đằng đứng bên ngoài, cậu thấy cái dáng cao cao của anh đằng sau mấy chấn song của cánh cổng sắt, trong đầu Tang Thanh hình ảnh của 5 năm trước chợt hiện về theo mỗi bước chân tiến về phía anh.
--------
Vũ Đằng khoác lại cái ba lô, mặc cái quần jean bạc màu và cái áo sơ mi trắng ngắn tay, một tay xách cái đàn ghita, chàng trai 21 tuổi nhìn vừa có nét lãng tử vừa có nét nghệ sĩ.
---Tinh tang…ting tang….
Đang bước đều nhịp, Vũ Đằng chợt nghe văng vẳng một âm thanh rất thanh tao, cậu tò mò bước nhanh về phía trước.
Đằng sau một cánh cổng sắt là một cậu bé khoảng 12, 13 tuổi có mái tóc bồng bềnh, âm thanh phát ra là từ một cái que mà cậu bé đang gõ vào mấy chấn song, điều kì diệu là âm thanh phát ra như có giai điệu, êm ái ngân nga và hay vô cùng.
Vũ Đằng ngơ ngẩn hồi lâu rồi anh lấy cây đàn ghita của mình xuống, bàn tay dạo trên mấy cung tơ, phút chốc giai điệu phát ra hoà nhịp với tiếng gõ của cậu bé.
----------
5 năm trôi qua, tình cảm của Tang Thanh và anh phát triển êm đềm, không sóng gió, không cuồng nhiệt, Vũ Đằng vừa là người yêu vừa là người anh trai che chở cho cậu qua bao nhiêu vui buồn.
Khoảng cách của cậu và anh chỉ còn mấy bước, Vũ Đằng ngước nhìn Tang Thanh, mặt anh hình như đen sạm lại và hốc hác hẳn đi.
---Em khoẻ không, mới đó mà một tuần rồi ha em.
---Dạ.
Môi Vũ Đằng run run, nhưng cuối cùng anh cũng nói:
---Anh đã đọc e-mail của em nhưng anh…. . anh muốn chính em nói với anh.
Tang Thanh xoay lưng lại không dám nhìn vào mắt anh:
---Em xin lỗi.
---Nếu anh nói anh không chấp nhất em đã cùng…à…. người đó…. .
Tang Thanh thấy trái tim đau buốt, cậu ôm lấy ngực rồi ráng lấy giọng cứng cỏi trả lời:
---Em không cần anh tha thứ, em không xứng đáng.
Rồi cậu bước đi.
“ If I should stay
I would only be in your way.
So I'll go but I know
I'll think of you
Every step of the way…”
---Tang Thanh ơi, Vũ Đằng cất tiếng gọi với theo, cậu dừng bước.
---Chẳng lẽ em không thương anh chút nào sao, 5 năm qua….
Tang Thanh vẫn không quay lại:
---Em xin lỗi
Tang Thanh bước nhanh về phòng.
---Ting tang…. . ting tang……
Vũ Đằng lấy một cây đũa bằng thiếc, anh gõ nhè nhẹ trên mấy chấn song.
---Tang Thanh ơi…. .
Tang Thanh sững sờ, nước mắt cậu rớt xuống bàn chân từng giọt nhưng chân cậu vẫn bước về phía trước.
“Bittersweet memories,
That is all I'm taking with me.
So goodbye, please don't cry.
We both know I'm not what you, you need
I hope life treats you kind
And I hope you have
All you've dreamed of.
And I wish for you joy
And happiness.
But above all this, I wish you love…”
-------------------******-------------------
Tang Thanh nặng nề mở cửa phòng, Hạo Long đang ở trần ngồi trên ghế, trên tay hắn là điếu thuốc cháy gần hết.
---Em đi gặp bạn trai à.
Tang Thanh không trả lời.
Hạot Longt rítt mộtt hơit thậtt mạnh,t khóit thuốct bốct rat thànht cuộnt tròn.t
---Khôngt lẽt emt giậnt chuyệnt hồit nãyt sao,t chúngt tat đềut làt cont trai,t emt cũngt đãt cót bạnt trait nhưngt vẫnt vớit anh….t
Tangt Thanht nghiếnt răng,t timt cậut lạit đaut nhói:
---Ừ,t chúngt tat đềut nhưt nhaut mà.t
Hạot Longt vứtt điếut thuốct rồit laot vàot ômt ghịtt lấyt Tangt Thanh,t môit hắnt thôt bạot tácht môit cậut rat rồit tìmt lấyt lưỡi,t Tangt Thanht đứngt imt nhưt phot tượng.t
---Emt thícht anh,t thícht anht mà….t .t
Hạot Longt bết Tangt Thanht lên,t hắnt kéot khoát quầnt củat cảt mìnht vàt cảt cậut xuống,t cont cặct tìmt lấyt cáit lỗt quent thuộc.t
Tangt Thanht nhưt mónt đồt chơit nhúnt nhẩyt trênt hait cánht tayt nhưt thép.t Hạot Longt nhắmt mắtt nắct nhưt điên,t khôngt biếtt tạit saot mớit trongt vòngt chưat đầyt nửat tiếngt màt hắnt đãt phụct hồit sứct lựct saut khit nắct thằngt nhóct hồit nãy,t Tangt Thanht imt lặngt chịut đựng.t
Hạot Longt vứtt cậut xuốngt giường,t hắnt nắmt tóct cậut lênt gầmt gừ:
---Emt yêut anht hơnt thằngt hồit nãy,t phảit không.t
Hait hàngt nướct mắtt từt từt lănt xuốngt gòt mát Tangt Thanh.t
Mặtt Hạot Longt đỏt gayt vìt tứct giận,t hắnt tátt Tangt Thanht mộtt cáit rồit rútt cặct rat khỏit hậut môn,t mộtt tayt nắmt tóct Tangt Thanht mộtt tayt hắnt chỉnht cont cặct ngayt miệngt cậut bắnt thẳngt vào.t
Hạot Longt nhìnt Tangt Thanht chămt chămt rồit bấtt thầnt hônt lênt gòt mát chỗt màt hắnt đánht cậut hồit nãy,t thởt dàit mộtt tiếngt hắnt đứngt dậyt rồit mặct quầnt áot rat khỏit phòng.
-------*****-------
Vũ Đằng cầm tờ giấy tuyển dụng trong tay, anh sẽ là người thay thế cho một vị trí đệm đàn ghi ta trong cuộc thi “ Việt Nam có nhân tài” đột nhiên nghỉ nửa chừng.







